“Thiên Chúa ở đâu lúc tai ương?”

dai dich trong thanh kinh

Trong những ngày mùa Chay Thánh 2020, tới đâu ai ai cũng chỉ nói về dịch Corona. Bao nhiêu nỗi sợ hãi bao trùm lên đời sống sinh hoạt của con người. Các quán phố dường như vắng không một bóng người, đường về nhà sao không còn kẹt xe như trước.Cứ như vậy, mỗi ngày mỗi giờ trôi qua, lòng thêm phân vân lo lắng.Là người Ki-tô hữu, chúng ta không quên xác tín niềm tin tuyệt đối vào Thiên Chúa – Đấng toàn năng. Ấy vậy, bao nhiêu ánh mắt của bạn bè ngoài Công giáo nhìn vào và hỏi rằng: vì sao có Thiên Chúa mà lại để dịch bệnh xẩy đến như vậy, và “Thiên Chúa của mày ở đâu lúc này?”

Có lẽ, một câu hỏi thật không dễ để trả lời bằng ngôn ngữ của khoa học công nghệ thời 4.0. Nhưng với những ai mang trong mình một niềm tin mạnh mẽ, mõi thứ sẽ nên rõ nét dưới con mắt Đức Tin.

Cùng Hành hương Công giáo JM  lật lại các bản văn Kinh Thánh để trả lời cho câu hỏi “Thiên Chúa ở đâu những lúc tai ương”

Vào thời cổ đại, người ta chứng kiến hằng loạt tai ương dân Ai Cập phải gánh chịu. Số là vua Pharaô một mực không để cho dân Ít-ra-en xuất hành trở về quê hương. Sau khi Môsê là người lãnh đạo dân, không thể thuyết phục Pharaô, Đức Chúa cho nước biến thành máu[1], nạn ếch nhái đánh phạt toàn thể lãnh thổ Ai Cập; nạn ruồi, muỗi, nhặng hoành hành. Từng đó tai ương vẫn chưa lay động lòng cứng cỏi của Pharaô. Thiên Chúa tiếp tục phái ông Môsê đến nói với Pharaô: “Hãy thả dân Ta ra, để chúng thờ phượng Ta” (Xh 9,1). Ông vẫn cố chấp. Hệ quả tiếp theo là ôn dịch xảy ra giết chết mọi xúc vật của người Ai Cập. Ngoài ra, khắp vùng phải chịu nạn châu chấu, cảnh tối tăm.

Tai họa sau cùng là các con trai đầu lòng Ai Cập đều bị sát hại. Tất cả vì lòng chai dạ đá của nhà vua mà thần dân của ông phải chịu biết bao tai họa. Những tai họa, dịch bệnh vẫn thường xảy ra. Thiên Chúa không tạo ra những tai ương đó! Kinh Thánh vận dụng các yếu tố thiên nhiên để diễn tả rằng: “tất cả ở trong quyền năng của Thiên Chúa.”

Rời Ai Cập, dân Chúa phải lang thang trong sa mạc 40 năm. Nơi đây, chính dân Chúa cũng nhiều lần cứng lòng tin, chối bỏ Thiên Chúa. Họ đòi  trở lại Ai Cập, vì trong sa mạc quá hà khắc và tương lai mịt mù. Thiên Chúa đã cho rắn độc đến sát hại nhiều người. Chính Đức Chúa lại cho họ phương thuốc chữa trị khi bị rắn cắn (x. Ds 21,4-9).

Cũng trong thời gian này, người dân Ít-ra-en phải đối diện với nhiều dịch bệnh[2]. Một trong những cơn đại dịch bệnh mà nó kéo dài cho tới thời đại chúng ta: bệnh phong (x. Ds 12, 10-15 và Đnl 24,8-9). Dĩ nhiên thời đó không có thuốc chữa. Họ cũng chẳng biết đó là con vi khuẩn Mycobacterium leprae (Hansen) tấn công. Tất cả bệnh nhân phong đều phải cách ly tuyệt đối và họ chết dần chết mòn với căn bệnh này.

Dù trong thời nào đi nữa, bệnh dịch luôn là nỗi ám ảnh cho con người. Khi lâm bệnh, con người cảm nghiệm được: Thế nào là sự bất lực, giới hạn và đau khổ của kiếp người! Bệnh tật khiến con người ý thức về cái chết nhiều hơn. Trong nỗi đau đớn đó, nhiều người gào thét lên: “Thiên Chúa ở đâu trong khi con phải chịu căn bệnh này?”

Vâng, Thiên Chúa vẫn có đó, Ngài hiểu được những gì con người phải gánh chịu. Thời Cựu Ước và Tân Ước, người Do Thái nhìn nhận bệnh tật trong tương quan với Thiên Chúa. Khi bệnh dịch xuất hiện, họ than thở với Chúa (x. Tv 38) và xin Ngài cứu chữa. Thực vậy, khi họ trở về nẻo chính đường ngay, Thiên Chúa sẽ ra tay quyền lực để cứu họ. Thiên Chúa không vắng bóng khi dịch bệnh hoành hành.

Vả lại, bệnh tật có khi trở thành con đường hoán cải. Và Thiên Chúa có tha thứ thì bệnh nhân mới được lành (x. Tv 32,5; 107,20; Mc 2,5-12). Nghe có vẻ phản khoa học trong thời đại của chúng ta.Tuy vậy, đó là quan niệm rất xa xưa trong dân Do Thái. Không có khoa học, y khoa tân thời, dân Ít-ra-en tin rằng bệnh tật liên quan cách huyền nhiệm với tội lỗi và sự dữ. Do đó, càng trung thành giữ luật Chúa, họ càng tránh xa được dịch bệnh, tật nguyền. Họ tin chính Thiên Chúa ban cho họ sự sống, “vì Ta là Chúa, là Lương Y của ngươi.” (Xh 15,26).

Như vậy đó, Thiên Chúa luôn dõi theo bước đi của dân Ngài, Thiên Chúa luôn để con người được tự do lựa chọn, và Thiên Chúa luôn ở bên cạnh con người dù trong tai ương hay bình an.Ngài hiện diện bên trong gia đình, bạn bè và thậm chí Ngài chính là người tới xin bạn miếng ăn manh áo giữa đường.

Thiên Chúa ở đâu khi ta gặp khó khăn thử thách? và chúng ta cũng phải tự hỏi bản thân rằng, Chúng ta đã ở đâu khi Thánh Lễ bắt đầu, chúng ta đi đâu khi đường lên Can-vê không có ai bên cạnh Người.Chúng ta còn nhớ giờ kinh sáng tối khi  đốt thời gian bên bàn nhậu, rạp phim và các trò tiêu khiển. Cứ như thế,có những lúc Chúa đến bên cạnh con người nhưng chúng ta đâu biết, để rồi khi gặp nhưng cam go, thử thách trong đời chúng ta lại quay lên và hờn trách Ngài.

Xin Chúa đoái thương chúng con, xin thứ tha những thiếu sót và hững hờ của chúng con. Xin ban bình an cho nhân loại, và xin cho dịch bệnh sớm được qua đi, để chúng con trở về cuốc sống không lo toan sợ hãi, nhưng biết giành thời gian cho Chúa nhiều hơn.

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn

Tác giả: Hành Hương Công Giáo JM

Hành Hương Công Giáo JM - Tổ chức chuyên phục vụ các Tour hành hương đến các điểm hành hương trên toàn quốc cho anh chị em Ki Tô hữu trong niềm tin vào Đức Ki Tô Mọi thông tin tư vấn: 0934 734 099 - 0973 760 948